Hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút... (Mc 6; 31).

Hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút... (Mc 6; 31).

Bài Tin mừng hôm nay,Thánh Mác- Cô thuật lại việc các Tông đồ sau những thời gian bận rộn với công việc của mình, là cùng với Chúa ra đi rao giảng, đã trở về tụ họp, kể lại cho Chúa nghe những việc đã thực hiện, nói lại những điều các ông đã giảng dạy. Sau khi đã lắng nghe và chạnh lòng thương, Người đã bảo các ông “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút “. Tin mừng ghi rõ lý do “Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông chẳng có thì giờ ăn uống nữa “.

Từ những định hướng này, những người lãnh đạo Phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể Việt Nam ngay từ những năm 70, thực hiện bản Tân Nội quy, từ trung ương toàn quốc đến các xứ đoàn cơ sở, hàng năm đều khuyến khích các Huynh trưởng, Tông đồ đội trưởng phải dành thời gian ít nhiều Vào Sa Mạc, tức là đi đến một nơi thanh vắng mà “nghỉ ngơi đôi chút”.

Nghỉ ngơi không phải là không làm gì, là ăn uống thoải mái, thư giãn thân thể hay giải trí rồi ngủ nghỉ cho đã vài ba ngày. Nghỉ ngơi trong Tin mừng chính là nghỉ ngơi trong Chúa. Đó là biết bỏ lại những bận rộn của cuộc sống hàng ngày, biết gác lại những lo toan chạy vạy, biết tìm được sự tĩnh lặng cho tâm hồn. Không bồn chồn lắng lo, không lo ra giao động, không phân tâm hướng ngoại. Đó là biết dành thời gian để nhìn vào sâu thẳm nội tâm con người mình, đặt mình đối diện với Thiên Chúa, coi mình như KHÔNG trước mặt Chúa để Người hành động, Người lên tiếng, Người nhắc nhở. Có như thế con mới có cơ hội lắng nghe được tiếng Chúa, con sẽ thưa với Người về bản thân, về gia đình, về cuộc sống, về những ý định, nhu cầu, nguyện ước của con và của những người đang sống với con, về Giáo hội, xã hội hôm nay... Chính lúc đó là con được nghỉ ngơi bên Chúa. Đức Giêsu đã từng nhắn nhủ: “Hỡi những ai lao nhọc và gồng gánh nặng nề, hãy đến cùng Thầy, Thầy sẽ cho nghỉ ngơi, bồi dưỡng “.

Lạy Chúa,

Lời Chúa nhắc các tông đồ cũng chính là nhắc cho con. Cuộc sống hôm nay có quá nhiều xáo động, con có quá nhiều bận rộn. Con chạy đi chạy lại, con tới lui tính toán, lúc nào cũng cảm thấy bất an, lo lắng. Chính vì con không biết dành thời gian lui vào “nơi thanh vắng” nghỉ ngơi cầu nguyện. Con không dành thời giờ để nạp lại “năng lượng “cho đời sống tâm linh của mình. Nơi thanh vắng không chỉ hiểu theo nghĩa đen là hoang địa, là vùng núi, biển cả, rừng sâu âm u hay một đan viện mà thôi, mà còn là không gian tĩnh lặng của đời thường, đêm về hay buổi sáng khi bình minh chưa ló dạng mỗi ngày, khi trời và đất như giao duyên không bị ảnh hưởng bởi những xao động của cuộc sống.

Xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con trong đêm tối, xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con lúc lẻ loi. Xin cho con cất tiếng lên trả lời vừa khi con nghe Chúa. Xin cho con biết thân thưa: Lạy Ngài, Ngài muốn con làm chi? (Lắng nghe Lời Chúa- Nguyễn Duy).

Chớ gì con biết mỗi ngày dành ra ít phút khi vừa thức giấc, cũng như trước lúc nghỉ đêm để Vào Sa Mạc nội tâm như những ngày trẻ, là huynh trưởng Thiếu nhi, con từng rời khỏi gia đình Vào Sa Mạc mỗi năm một vài ngày, để được Chúa huấn luyện, Chúa chỉ dẫn. Những lúc ấy, Chúa sẽ cho con biết phải làm gì trong cuộc đời hôm nay. AMEN.

_______________

Fx. Đỗ Công Minh

 

Chia sẻ.